Muốn làm gì thì làm cái đó! Nhưng không phải!
Tiểu Diệp Hồi là con của Chương Bách Ngôn, bọn họ đã cân nhắc việc này rõ ràng trước khi kết hôn, và cũng đã nói rõ, bọn họ phải làm bố mẹ của đứa bé này... Nhưng bây giờ anh lại để cho cô lựa chọn.
Lục U cực kỳ khó chịu.
Mồ hôi nóng trên người cô đều lạnh đi, ngay cả tâm trạng gặp lại sau bao nhiêu năm xa cách cũng dần nguội lạnh.
Cô sửa sang lại quần áo xong.
Lúc chuẩn bị rời đi, cô đứng bên cạnh ghế sô pha, lẩm bẩm: "Diệp Bạch, tôi không biết phải nói như thế nào, nhưng tôi muốn nói rằng tôi không còn là một cô gái không rành chuyện đời nữa! Lúc trước ở bên anh cũng chẳng phải là hành động theo cảm tính... Nhưng sau khi chúng ta trải qua nhiều chuyện như vậy, anh vẫn lựa chọn không tin tôi, nghỉ ngờ tình cảm mà tôi dành cho anh. Anh cảm thấy tôi quay lại với Chương Bách Ngôn là một chuyện tốt, nên anh cho tôi hai năm... Nhưng sự lựa chọn mà anh cho tôi lại chính là không cho tôi được phép lựa chọn! Nếu tôi không chờ đợi hai năm này, tôi sẽ không thể ở bên anh, Diệp Bạch... Phụ nữ có bao nhiêu lần hai năm chứ, có lẽ anh quên rằng, tôi đã ba mươi tuổi rồi!"