Hôn môi triền miên, ngón tay của Lục U cài vào mái tóc đen của anh.
Cô đỏ mặt, líu ríu gọi tên anh: "Diệp Bạch..."
Nhưng người đàn ông lại ngồi dậy.
Anh há to miệng thở, lập tức ôm Lục U vào ngực, nhặt quần áo của cô lên, mặc từng chiếc một lại cho cô. Tuy động tác của anh vô cùng dịu dàng, nhưng đối với người phụ nữ thì vẫn có hơi khó chịu.
Lục U ôm cổ của anh, không để cho anh hành động.
Cô bỏ đi sự rụt rè của phái nữ, ngẩng đầu dán vào người anh, giọng nói đầy ướt át: "Diệp Bạch... Anh sao vậy..."
Lúc này, quần áo của cô xốc xếch.
Quần áo màu đỏ thắm treo hờ bên hông, làm nổi bật làn da trắng như tuyết... Cô lại dùng giọng điệu mềm mại, nói lời cầu "yêu" với người đàn ông, là đàn ông thì không thể chịu được.