Lục U không nói gì.
Gương mặt cô lạnh ngắt, nhưng bàn tay của Diệp Bạch lại rất ấm áp... Cô ngửa đầu nhìn anh.
Đã hai năm kể từ ngày anh ra đi.
Khoảng thời gian hai năm ấy, cô đã sinh ra Tiểu Diệp Hồi, bây giờ con bé cũng đi bộ và nói chuyện được rồi.
Hai năm so với hơn mười năm bọn họ quen nhau thì không đáng kể, nhưng vẫn thoáng tồn tại cảm giác xa cách ...
Rõ ràng trước khi anh đi, bọn họ vốn dĩ là một cặp vợ chồng hạnh phúc mà.
Tuy nhiên bây giờ, Lục U cảm giác được, Diệp Bạch đang che giấu suy nghĩ của mình.
Mà trong mắt Diệp Bạch, Lục U đã không còn là một cô gái ngây thơ nữa, cô thay anh quản lý công ty rất tốt... Cô đã trở thành một người phụ nữ trưởng thành.