Lục Huân sửng sốt.
Một lúc sau cô lẩm bẩm: “Con bé không nói gì cả.”
Lục Thước vuốt tóc cô, than nhẹ: “Có lẽ là đã hoàn toàn buông bỏ rồi! Bố mẹ không ở thành phố B, chúng ta đến giúp đỡ nhà họ Chương một ít đi... Coi như là nể mặt Tiểu Diệp Hồi của chúng ta."
Vừa nói vừa cúi đầu hôn lên khuôn mặt mềm mịn của Tiểu Diệp Hồi.
Lục Huân ngơ ngác nhìn anh.
Lục Thước cười rất dịu dàng: “Sao vậy, bị ngốc à?”
Lục Huân liều lĩnh nói: 'Chẳng qua là em cảm thấy bây giờ tính tình anh rất
tốt. Nếu là trước kia thì anh nhất định sẽ cả đời không qua lại với nhà họ Chương. Lục Thước, bây giờ anh thật rộng lượng."
Lục Thước cố ý trêu chọc cô: "Anh không rộng lượng với em à? Vừa nghe nói Diệp Bạch còn sống, em cũng kích động không kém gì Lục U. Sao nào? Muốn anh tính sổ với em?”