Cô bé vặn vẹo khó chịu trong vòng tay mẹ, còn gọi mẹ, mẹ.
Lục U ôm cô bé, cúi đầu chào mẹ Chương. Cô nói với Tiểu Diệp Hồi: "Đây là một người bà mà chúng ta quen biết."
Tiểu Diệp Hồi không nhìn thấy người.
Cô bé nằm trong vòng tay mẹ, đôi mắt to như quả nho nhìn mẹ...
Một đứa trẻ chỉ hơn một tuổi sao có thể hiểu được sinh ly tử biệt?
Lục U đưa đứa trẻ cho Chương Bách Ngôn.
Bản thân cô cũng cúi người với mẹ Chương ba lần.
Người quá cố đã không còn, mẹ Chương đã đi, những chuyện trước kia cũng biến mất theo bà, Lục U không muốn nhắc đến nữa.
Đứng thẳng lên, cô nhìn Chương Bách Ngôn.
Anh bế Tiểu Diệp Hồi, đây là lần đầu tiên anh bế một đứa trẻ nên chưa thành thạo lắm... Nhưng Diệp Hồi lại nằm ngoan ngoãn trong vòng tay của anh, luôn nhìn anh bằng đôi mắt to đáng yêu.