Màn đêm thăm thẳm.
Xa xa, xe của Chương Bách Ngôn đậu ở đó, anh ngồi trong xe, hai tay nắm chặt vô lăng.
Anh nhìn Lục U khóc.
Anh nhìn Lục U suy sụp vì Diệp Bạch, anh nhìn cô đang bi thương hơn bao giờ hết.
Ngay cả Chương Bách Ngôn anh cũng không thể khiến cô như vậy.
Khoảnh khắc này làm cho Chương Bách Ngôn nhận ra sự quên lãng của Lục U đối với anh và tình yêu cô dành cho Diệp Bạch... Rõ ràng người rời đi là Diệp Bạch, rõ ràng một năm nay người ở bên cạnh cô nhiều hơn vẫn là Chương Bách Ngôn anh.