Nhưng cô ấy không dám nói ra câu này, bởi vì Lục U luôn tin rằng Tổng Giám đốc Diệp vẫn còn sống... Chẳng ai dám tuỳ tiện đâm thủng một niềm tin yếu ớt như vậy.
Nếu chút niềm tin này cũng bị phá vỡ, cuộc sống của Lục U sẽ càng khó khăn hơn.
Vì vậy thư ký quay đầu về phía tài xế, hốc mắt ươn ướt, nói: 'Dừng xe! Dừng xe ngay lập tức!"
Tài xế đạp phanh.
Xe dừng lại hơi gấp, vừa dừng xe Lục U đã nhanh chóng xuống xe, chạy về phía Diệp Bạch trên con đường tràn ngập ánh đèn neon. Cô thậm chí còn quên mất mình đang đi giày cao gót.
Lục U có thể nghe thấy tiếng tim mình đập thình thịch.