Lục U vẫn tránh né Chương Bách Ngôn.
Bầu trời tràn ngập ánh đèn neon, tất cả đều mặc trang phục lộng lẫy bước ra khỏi bữa tiệc, nam thanh nữ tú đứng cạnh nhau. Nếu năm đó không chia xa thì có thể gọi là kim đồng ngọc nữ.
Nhưng trong lòng Lục U, mọi chuyện đã là quá khứ.
Cô cụp mắt xuống, không nhìn anh.
Chương Bách Ngôn nhìn cô chằm chằm. Anh nhớ, trước kia mỗi khi Lục U cười rộ lên, trong mắt sẽ có biển rộng đầy sao.
Giờ đây cô đã thu hồi tất cả.
Lúc này, một chiếc RV màu đen chậm rãi chạy tới, là tài xế của Lục U. Xe dừng lại, thư ký lập tức xuống xe: "Tổng Giám đốc Lục, tôi đỡ cô!"
Thư ký chính là thư ký trước kia của Diệp Bạch, Lục U cũng không thay người khác.