Chương Bách Ngôn nói xong, khóe mắt trở nên ươn ướt.
Những chuyện này cũng đến gần đây anh mới biết... Thì ra trong suốt tám năm anh căm hận Lục U, cô cũng đã phải trả giá rất đắt vì mối quan hệ này.
Anh có thể tưởng tượng ra được năm đó đứa trẻ kia chắc chắn đã vô tình bị sảy.
Nếu không, Lục U sẽ giữ lại.
Thực ra bọn họ đã có tám năm, tám năm cơ hội để hòa giải, nhưng họ lại không làm... Thực ra, họ có yêu nhau hay không không phải là điều quan trọng nhất, mà quan trọng nhất là họ đã đồng thời bỏ lỡ đối phương.
Cho dù không có Diệp Bạch, họ cũng chắc chắn không thể ở bên nhau.
Trong phòng khách rộng lớn, cả hai im lặng một lúc lâu, mẹ Chương mới lên tiếng, không nói gì về Lục U mà hỏi con trai: "Bách Ngôn, con vẫn chưa ăn gì đúng không, mẹ làm cơm chiên trứng cho con nhé!”