Trong phòng bệnh rất ấm áp.
Nhưng Lục U nhìn thấy bản xét nghiệm quan hệ cha con thì cảm thấy toàn thân phát lạnh... Tiểu Diệp Hồi trong tay đã ăn đủ no, nhẹ nhàng buông mẹ ra, thoải mái ợ một tiếng.
Sau đó lại chìm vào giấc ngủ nhẹ nhàng.
Lục U hoàn hồn.
Cô đưa tay ra, dịu dàng vỗ về Tiểu Diệp Hồi, cô ép giọng nói rất thấp: "Chương Bách Ngôn, anh muốn tôi nói gì?"
Anh nghẹn họng.
Lục U cười nhạt: “Sau khi tôi và Diệp Bạch ở bên nhau, lúc anh và Từ Chiêm Nhu vẫn còn mập mờ, tôi đã chạy tới nói với anh, Chương Bách Ngôn, tôi có thai rồi,lúc đó anh sẽ dùng giọng điệu gì để nói chuyện với tôi, tôi nghĩ thôi cũng có thể tưởng tượng ra được... Anh sẽ nói: Có chắc chắn đứa nhỏ này là của tôi không? Sao, Diệp Bạch không chịu nhận đứa bé này hay sao?"