Một lúc sau, cô ta mới tìm được giọng nói của mình: “Chương Bách Ngôn, tôi là vợ anh.”
“Trên sổ hộ khẩu tôi vẫn còn độc thân.”
“Chúng ta đã đính hôn, anh đã hứa sẽ cưới tôi.”
Chương Bách Ngôn đáp lại đầy mỉa mai: "Nếu cô thực sự không thể chờ đợi được nữa thì có thể bảo mẹ tôi cưới cô. Người đồng ý cưới cô chẳng phải bà ấy sao?"
Các nhân viên qua lại đều nghe thấy, song giả vờ như không nghe được, vội vàng làm chuyện của mình.
Nhưng Từ Chiêm Nhu biết những người này nhất định đang nói xấu sau lưng họ.
Cô ta xấu hổ vô cùng, hạ giọng: “Chương Bách Ngôn, anh nhất định phải làm vậy với tôi sao?”
Đến thang máy. Xung quanh không có ai ngoại trừ hai người họ.
Chương Bách Ngôn nhìn những con số màu đỏ phía trên, nói với giọng điệu rất bình tĩnh: “Bây giờ xung quanh không có ai khác, Từ Chiêm Nhu, chúng ta không ngại thì thành thật chút đi! Đúng vậy, tôi không muốn cưới cô cho lắm, tôi lạnh nhạt cô, nhưng cô cũng không rảnh rỗi mà nhỉ? Vận động viên thể hình tháng trước, cô đã chỉ cho anh ta ba trăm triệu. Tháng này, không phải cô lại có một anh bạn trai là người mẫu, cô mua cho anh ta một chiếc xe thể thao hơn một tỉ hay sao.”