Trên lối đi, Chương Bách Ngôn đang cầm tờ giấy kia. Một người đứng một mình rất lâu.
Cho đến khi đôi mắt anh trở nên chua chát, cho đến khi trên mặt hi: thống khổ, anh đột nhiên ôm lấy trái tim mình, đỡ tường nôn khan dữ dội \
Đau, là trạng thái sinh lý. Người đến người đi đều nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ, cộng thêm chiếc túi trên tay... ai cũng cho rằng vợ anh đã cắm sừng anh, đứa con sinh ra không phải của anh.
Chương Bách Ngôn hoàn toàn không quan tâm đến ánh mắt của người khác.
Trong đầu anh chỉ có hai điều.
Lục U đã từng phá bỏ một đứa con vì anh.
Lục U sinh cho anh một đứa con.
Thực ra trong lòng anh biết rất rõ Lục U sinh đứa bé này không phải vì vẫn còn yêu Chương Bách Ngôn anh, mà là vì cô không muốn buông bỏ đứa trẻ, vì cô trân trọng sinh mệnh... và cả sự bao dung của Diệp Bạch.