Cuối cùng, anh ôm cô lên, đặt cô ngồi giữa hai chân, lau nước mắt cho cô, bảo đảm: “Sau này anh sẽ không nói nữa, em đừng khóc có được không? Nếu không lát nữa về nhà Lục Trầm lại nói anh bắt nạt em. Thằng nhóc này lớn rồi, biết bảo vệ cho em rồi!"
Lục Huân khóc, yếu đuối như hồi còn trẻ.
Lục Thước nhìn khuôn mặt trắng nõn của cô, ít nhiều có chút động tình.
Anh ôm lấy eo cô, cúi đầu hôn cô.
Lúc đầu Lục Huân còn sợ hãi nên từ chối: “Lục Thước, đây là bãi đậu xe.”
Tên đã lên dây, Lục Thước không bắn không được.
Hơn nữa, đây là lối đi riêng dành cho VIP, xe cộ ra vào cả ngày cũng không được mấy chiếc, hơn nữa xe của anh vẫn còn dán phim nên từ bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong.
Anh hôn cô, dỗ dành cô.
Từ trước đến nay Lục Huân đều không cưỡng lại sự dụ dỗ của anh, thế là thoáng cái đã mềm nhũn nằm trong ngực anh, thành một vũng nước xuân.
€ó lẽ là do lâu rồi chưa làm.
Lần này Lục Thước tới rất mãnh liệt, chiếc xe địa hình trọng tải lớn không ngừng rung chuyển, giống như sự run rẩy của người phụ nữ đang làm chuyện đó...