Trong phòng bệnh. Lục Thước ôm Lục Huân vào trong, cảm thấy bầu không khí có gì đó là lạ, hiển nhiên là mẹ đã rất muốn hỏi... Song có lẽ là vì lo lắng cho tâm trạng của Lục
U nên không tiện mở miệng.
Lục Thước dứt khoát nói lẹ, đúng như mẹ nghĩ."
Hoäc Minh Châu lảo đảo, Lục Huân vội vàng đi tới đỡ bà, để bà ngồi xuống ghế sô pha.
"Mẹ... để con lấy cho mẹ cốc nước."
Lục Huân giúp bà hít thở, nhẹ nhàng vỗ về bà, sợ bà sẽ xảy ra chuyện gì.
Hoắc Minh Châu gắng gượng, ngước mắt nhìn Lục Thước và Lục Huân: "Hai người các con đã biết chuyện này từ sớm rồi? Chuyện lớn như vậy sao không nói cho mẹ biết sớm hơn? Bố các con mà biết thể nào cũng tức chết."
Bà luôn cảm thấy có lỗi với Diệp Bạch.
Đứa trẻ không phải của Diệp Bạch, nhà họ Diệp lại đã giao tài sản cho Lục U.