Đúng lúc, Lục U nghe thấy tiếng nói cũng đi ra.
Bầu không khí cứng ngắc đến cực điểm.
Chương Bách Ngôn nhìn Lục U, vẻ mặt bình tĩnh, nhưng thực tế trong lòng anh đang dậy sóng mãnh liệt... Bởi vì anh chỉ liếc nhìn đứa bé kia thì gần như đã chắc chắn đứa trẻ đó là của mình.
Diệp Bạch có huyết thống ngoại quốc, còn đứa trẻ này thoạt nhìn là huyết thống thuần phương Đông.
Tính ngày, có lẽ đứa trẻ này là vào lần ở trên đảo.
Môi Chương Bách Ngôn mấp máy, anh muốn nói chuyện song lại không nói được một chữ.
Lục U vừa sinh con được mấy ngày, cơ thể vẫn còn rất yếu ớt, sắc mặt xanh xao.
Nhưng lại có thêm một chút thuỳ mị. €ó lẽ là vì được làm mẹ.
Cô đỡ lấy Tiểu Diệp Hồi trong tay y tá, cúi đầu áp mặt vào đứa bé, giọng nói trầm thấp: “Đây là con của tôi và Diệp Bạch! Xin nói năng tự trọng.”