Lục u cố hết sức nghiêng người nhìn đứa bé mới sinh.
Đâu ra mà trắng nõn mềm mại?
Rõ ràng nó có màu hồng, da còn có chút nhăn nheo.
Lục Huân sợ cô không vui nên vội nói: “Hai ngày nữa sẽ đẹp hơn.”
Tay Lục u run rẩy, cô cấn thận chạm vào khuôn mặt non nớt của đứa bé, nói với giọng rất khẽ: “Đứa bé gọi là Diệp Hồi đi.”
Diệp Hồi, Diệp quay về…
Lục Huân kiềm chế cảm xúc và nước mắt của bản thân, vội vàng nói: “Được! Cái tên rất hay. Nghe hay hơn nhiều so với mấy cái tên thường ngày anh trai em nghĩ ra. Cứ gọi là Diệp Hồi đi.”
Lục u nhẹ nhàng nắm lấy tay đứa bé.
Diệp Hồi, Diệp Bạch sẽ trở lại…
Trong khi Lục u đang ở bệnh viện sau khi sinh, đúng lúc mẹ Chương bị ngã, gãy xương cấp độ nhẹ.
Phòng bệnh VIP mà bà nằm đối diện với phòng của Lục u.
Từ Chiêm Nhu thường đến bầu bạn với bà ta.
Tất nhiên mục đích cũng là để ép Chương Bách Ngôn kết hôn, nhưng mẹ Chương nói khô cả miệng mà anh vẫn không đồng ý. Thủ tục thì có, nhưng ngày cưới thì không.