Lục Thước ngủ trưa xong, mặc một bộ đồ thường đi xuống lầu, nghe được cuộc đối thoại của bọn họ thì dựa người một bên, uể oải nói: “Lão Bạch, cậu đừng làm quá lên! Cậu làm như vậy thì thể nào Lục Huân cũng sẽ lấy tôi so với cậu, nói tôi không quan tám đến cô ấy, nấu ăn không ngon bằng một nửa lão Bạch.”
Khi nói ra hai chữ “lão Bạch”, anh ấy cố ý nhấn mạnh, nhiều ít cũng có chút ghen tị.
Diệp Bạch cúi đầu cười khẽ.
Dù đã bao nhiêu tuổi đi chăng nữa, cũng chỉ có Lục Thước vẫn đế ý.
Nhưng ghen tị là chuyện tốt, chứng tỏ còn quan tâm.