Diệp Bạch cởi quân áo, làn da cô trắng nõn mịn màng, trong suốt như pha lê trong ánh sáng mờ ảo, nụ hôn của Diệp Bạch chầm chậm hạ xuống, hai người đều không nói gì, chỉ lẳng lặng hôn hít vuốt ve.
Khi nụ hôn chạm tới vùng bụng dưới, đứa trẻ trong bụng khẽ ngọ nguậy.
Diệp Bạch giương mắt, trầm giọng khàn khàn nói: “Đứa bé đang động đậy.”
Lục u hơi nâng người, sau đó ôm đầu anh, nhẹ nhàng nắm lấy mái tóc đen của anh… Diệp Bạch áp mặt vào bụng cô, cấn thận cảm nhận đứa bé.
Một sinh mệnh nhỏ đang lớn lên trong bụng cô.