Đi trên con đường người người qua lại, đi trên con đường bọn họ từng đi, anh vẫn nhớ lúc ấy Lục u đã ôm cánh tay anh, nhỏ giọng cầu xin “Chương Bách Ngôn, em chỉ ăn một cái thôi! Ăn một cái thôi!”
Trên đường phố người đến người đi, khóe mắt Chương Bách Ngôn lóe lên một tia sáng.
Những người xung quanh nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ.
Anh nghĩ, may mà Lục u không nhìn thấy.
Anh nghĩ, cô kết hôn rồi, rất tốt!