Lục u và cô Hồ trò chuyện cả buổi chiều, buổi tối đã đến lúc Diệp Bạch tới đón cô.
Nhưng đúng lúc anh tạm thời có việc.
Lục u muốn đi dạo bên ngoài một chút.
Mùa này cây ngô đồng ngoài trời rất đẹp.
Cô H’ô lo lắng cho cô, muốn đi cùng cô, Lục u khẽ cười nói: “Không sao đâu, mới bốn tháng thôi, cơ thể con vẫn rất linh hoạt.”
Cô Hồ cười: “Cũng đúng, còn nhảy lên nhảy xuống như một con khỉ vậy!”
Cô ấy lại thở dài: “Lúc mẹ con mang thai Lục Thước đã phải chịu khổ rất nhiều, sau này làm cha con đau lòng chết đi được!”