Mẹ Chương cảm thấy rất khó chịu.
Bởi vì Chương Bách Ngôn sống không tốt, mặc dù có Từ Chiêm Nhu ở bên cạnh. Nhưng mẹ Chương không phải kẻ ngốc, con trai bà ta luôn buồn fâu, còn cô gái Lục u này lại trở thành hoa có chủ.
Mẹ Chương lên tiếng, giọng điệu đâm chọt: “Đã lâu không gặp, cô Lục! Đây là chồng cô à?”
Sắc mặt Lục U tái nhợt.
Cô nhìn hai mẹ con phía đối diện, trên tay còn cầm giấy xét nghiệm.
Chương Bách Ngôn đang định khuyên mẹ mình rời đi thì khóe mắt lại liếc thấy tờ giấy xét nghiệm trong tay Lục u… Anh ta chưa có vợ, nhưng cái hàng chữ lớn kia anh ta vẫn biết đọc.
Lại nhìn thấy cử chỉ bảo vệ của Diệp Bạch, máu trong người Chương Bách Ngôn gần như đông cứng lại.