Diệp Bạch cười cô không biết xấu hổ, nào có người phụ nữ nào chủ động như vậy, Lục U ôm cố anh làm nũng… Đây có lẽ là thời điểm tốt nhất của bọn họ nhỉ! Không liên quan đến thể xác, chỉ đơn thuần là tín nhiệm, là làm bạn với nhau.
Lục u nghĩ, cô yêu Diệp Bạch.
Cuối cùng vẫn không làm tiếp, trong lòng Lục u buồn bực khó chịu, hơn nữa còn thật sự muốn nôn.
Cô đi vào nhà vệ sinh, nôn khan nửa ngày.
Diệp Bạch ở phía sau cô, kiên nhẫn giúp cô dễ thở hơn, Lục u dựa vào anh: “Nhất định là mua phải hàng giả rồi.”
Sau một lúc lâu, Diệp Bạch bỗng nhiên nói: “Cửa hàng tiện lợi kia hẳn là không có hàng giả.”
Lục u lúc đầu không kịp phản ứng, cô còn nói đùa vài cáu, nhưng sau đó nụ cười trên mặt cô biến mất… Máu trên mặt cô chậm rãi rút đi.