Đương nhiên Diệp Bạch sẽ không miễn cưỡng cô.
Anh lại bóp eo cô, hôn hồi lâu, vỗ mông nhỏ của cô: “Ngủ thôi, sáng mai không phải còn phải đi giao bản thảo à?”
Tạp chí của Lục u nhờ có Diệp Bạch đầu tư năm mươi triệu kéo dài mạng sống, một lần nữa sổng dở chết dở.
Lục u hòn nhẹ cằm anh: “Cảm ơn Tổng Giám đốc Diệp thưởng cơm!”
Diệp Bạch bắt cô trở về, ngón tay trực tiếp đưa vào trong áo ngủ của cô, động đậy một chút… Anh chưa từng như vậy, Lục u sợ tới mức không dám động đậy.
Cô thậm chí cắn môi, không dám kêu ra tiếng.