Thời tiết đầu xuân, ban đêm rất lạnh.
Lục Thước vào cục cảnh sát cởi áo khoác, nhìn mấy người kia, cười nhạo: “Tranh giành tình cảm, dẫn tới đánh nhau!”
Anh nhìn chương Bách Ngôn nói: “Đánh nhau phải có thân phận gì mới được chứ! Tổng Giám Đốc Chương, cậu và em gái tôi không phải đã sớm chia tay rồi sao? Lịch đã đến năm nào rồi, thế nào, còn không cho nó có bạn trai à? Nó là từng thắp hương cho nhà họ Chương cậu hay là đã đi quá xa vậy?”
Miệng anh là độc nhất, hai ba câu đã đánh Chương Bách Ngôn tan thành mây khói.
Nhưng Lục Thước cũng nhanh chóng dừng lại.
Dù sao đã nói qua, đều là chuyện quá khứ,
nếu như vẫn cứ khó xử không buông tay, vậy cuộc sổng sau này của Lục u sẽ trôi qua thế nào? Dù sao vẫn cần phải kết hôn mà.
Lục Thước quyết đoán ký tên bảo lãnh, anh nhìn em gái: “Em đưa lão Bạch đi trước! Tự mình đón xe, chị dâu em ở trên xe anh.”
Lục u “dạ” một tiếng, cùng Diệp Bạch đi trước.
Còn lại Chương Bách Ngôn và Từ Chiêm Nhu.
Lục Thước cúi đầu châm điếu thuốc, sau khi hút một hơi từ từ nhả ra, anh mới nhìn Chương Bách Ngôn: “Tổng Giám Đốc Chương, mời dời bước nói chuyện! Thư ký của cậu ở đây, tôi sợ cô ấy không thích nghe mấy lời này.”
Chương Bách Ngôn liếc nhìn Từ chiêm Nhu.