Dưới ánh đèn thủy tinh, sắc mặt Lục u tái nhợt.
Bỗng nhiên, cô nhẹ nhàng nở nụ cười, cô nhìn chằm chằm vào mắt anh ta trong gương nói: “Vâng, đã ngủ rồi, đáp án này anh có hài lòng không?”
Cô nói xong, không khí im lặng hẳn đi.
Sắc mặt Chương Bách Ngôn khó coi tới cực điếm, tuy nói ở trong đầu anh ta đã nghĩ đến vô số lần, nhưng khi anh ta thật sự nghe thây, tựa như sấm chớp rền vang, nhất thời khó có thế tiếp nhận.
Lục u không hối hận khi nói như vậy.
Tuy cô và Diệp Bạch chưa tới bước đó, nhưng cô không muốn dính dáng tới Chương Bách Ngôn nữa, nếu nói như vậy có thế khiến bọn họ cắt đứt hoàn toàn, vậy thì cô rất sẵn lòng nói thế.