Cô đỏ mặt, đẩy anh ra: “Đứng dậy đi ăn gì đó đi! Em đói rồi.”
Hai tay Diệp Bạch vẫn chống hai bên sườn cô, chổng đấy mấy cái, khiến mặt cô càng đỏ hơn… Anh hôn nhẹ một cái lên khóe môi cô: “Anh nấu cơm khá ngon đấy, sau này chúng ta ăn cơm ở nhà, nhé?”
LỤc u không muốn, vội vàng nói: “Dù sao thì một tháng cũng phải ra ngoài ăn vài lần! Chỉ ăn ở
nhà… sẽ ngán lắm.”
Cô càng nói càng nhỏ, thực sự chột dạ.
Bởi vì cô đã không nấu mà còn kén cá chọn canh.
Diệp Bạch không để ý. Anh tình nguyện nuông chiều cô, đưa tay nhéo mặt cô: “Một tuần sẽ đi ăn ngoài một đến hai lần, hơn nữa, anh sẽ không cho em cơ hội thấy ngán đâu.”
Trong lời của anh còn có ẩn ý khác, ám chỉ gì đó.
Mặt Lục u đỏ bừng, ôm cổ anh, không cho anh nói tiếp.
Diệp Bạch vỗ mông cô: “Đi thay quần áo đi, ăn xong anh sẽ đưa em về nhà, ngày mai tan làm anh lại đón em tới đây, nấu cơm cho em… Anh có thế đảm bảo ngày nào em cũng được ăn uống đầy đủ, không tới hai tháng nữa sẽ béo lên.”