Thật sự không phải vì khoe khoang tình cảm, mà là trao cho cô sức mạnh và sự ấm áp.
Ngón tay Lục u run rấy, cô ngấng đầu, nhìn về phía Diệp Bạch, nở nụ cười yếu ớt.
Diệp Bạch dứt khoát ôm lấy vai cô. Chiều cao của hai người có sự chênh lệch, vốn bình thường cô đã nhỏ nhắn trắng trẻo, khi lọt thỏm trong lòng Diệp Bạch lại càng có vẻ mảnh mai.
Chương Bách Ngôn biết, mấy ngày nay hai người kia vẫn ở cùng một phòng.
Anh ta cảm thấy mình không nên quan tâm, cũng sẽ không thực sự quan tâm tới điều đó, dù sao đó chỉ là tình một đêm sau khi chia tay mà thòi.
Thế nhưng mấy hôm nay, anh ta luôn mất ngủ cả đêm.
Mỗi khi nhắm mắt lại, anh ta lại bắt đầu tưởng tượng ra hình ảnh Lục u và Diệp Bạch ôm ấp, hôn môi, thậm chí làm loại chuyện kia… Anh ta rất khinh bỉ bản thân, nhưng đồng thời cũng tức giận.