Hoắc Tây không nhìn được, cô chỉ cảm thấy nóng.
Người cô có thể chạm vào chỉ có Trương Sùng Quang, cảm nhận cũng đều là Trương Sùng Quang… Tất cả đều là Trương Sùng Quang. Cô không nhịn được mà nâng người lên, áp sát vào anh, thì thầm ngay sát bên vành tai thấm mồ hôi của anh: “Trương Sùng Quang… Trương Sùng…”
Anh không thế chịu nối khi Hoắc Tây cứ gọi như vậy.
Còn gọi bằng giọng dịu dàng lưu luyến như thế.
Trương Sùng Quang bất ngờ không kịp phòng thủ, buông súng đầu hàng, nằm bên cạnh cô không ngừng thở dốc. Rất lâu sau, anh mới nghiêng đầu hôn lên mái tóc ướt đẫm mồ hôi của cô, sau đó nhẹ nhàng vuốt ve khuôn mặt cô: “Em đòi mạng của anh rồi!”
Hoắc Tây cũng không ổn hơn anh là bao.
Cô quấn quít lấy anh, hôn môi với anh, càng quấn càng chặt.