“Còn nữa, đừng lấy mấy chuyện về cơ thể này ra để kích thích tôi!”
“Tôi lớn lên ở nước ngoài, từng có rất nhiều bạn gái, nhưng tôi có thế bảo đảm từ nay về sau bên cạnh tôi không còn bất cứ một người khác giới nào khiến Lục U khó chịu, ở bên nhau, tôi sẽ không đòi hỏi bất cứ thứ gì từ cô ấy, tôi muốn làm cô ấy vui vẻ, tôi thích nhìn cô ấy cười! Tống Giám đốc Chương, bản thân việc có được Lục U đã là chuyện hạnh phúc nhất, là cậu tự tay đánh mất cô ấy, rõ ràng cậu rất mạnh mẽ, cậu có khả năng, thế nhưng cậu vẫn lựa chọn làm tổn thương cô ấy một lần nữa.”
Diệp Bạch nói xong, bình tĩnh nở nụ cười, xoay người rời đi.
m thanh trong trẻo từ giày da của anh vang lên giữa hành lang trống trải như một bản diễn tấu của người thắng cuộc, lại càng làm nổi bật dáng vẻ nhếch nhác thảm hại của Chương Bách Ngôn.
Khi Diệp Bạch trở về, Lục u đã ngủ.
Có lẽ cỏ thực sự mệt mỏi, hoặc là bởi vì có Diệp Bạch ở bên cạnh, vậy nên cô ngủ rất ngon.