Lục u “à” một tiếng, mũi lại muốn phun bong bóng.
Diệp Bạch chăm chú nhìn cô, một lát sau, anh thấp giọng nói: “Đợi qua mấy ngày rồi sẽ không phải chia phòng ngủ nữa.”
Lục U:…
Sau đó, anh đưa cô lên tầng hai mươi hai, quẹt thẻ vào phòng.
Nơi này rất rộng, cũng rất thoải mái, Lục u vừa ngả người xuống sô pha là không chịu đứng dậy, Diệp Bạch chiều chuộng thói quen này của
cô, tự nhiên ngồi xốm xuống giúp cô cởi giày cao gót, đúng là chân đã hơi đỏ lên rồi.
Anh nhẹ nhàng xoa bóp bàn chân nhỏ nhắn trắng như tuyết của cô, ngẩng đầu nói: “Em ngủ một lát đi, chiều anh sẽ gọi em dậy, sau đó chúng ta ra ngoài chơi. Mấy ngày nay người bản địa trên hòn đảo nhỏ này đang có hoạt động gì đó, rất náo nhiệt.”