Thế nhưng anh ta vẫn không nhịn được mà quay đầu lại, trong mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo.
Cô vừa mới bò dậy khỏi giường anh ta chưa được bao lâu, vậy mà bây giờ đã chạy theo người khác, cái gọi là thích của cô chẳng qua cũng chỉ tùy tiện như vậy mà thôi.
Có lẽ cảm nhận được gì đó, Lục u chợt ngước mắt lên, nhìn thấy Chương Bách Ngôn.
Bên đường, bộ u phục của anh ta có vẻ vô cùng chói mắt, thời tiết cũng rất ấm áp, thế nhưng xung quanh anh ta chỉ toàn vẻ xơ xác tiêu điều, ánh mắt anh ta nhìn về phía cô cũng tràn ngập lạnh lẽo.
Đôi môi Lục u run rẩy, ngay sau đó cô lại bị kéo vào một cái ôm ấm áp.
Là Diệp Bạch ôm chặt lấy cơ thế cô.
Bờ môi anh dán sát bên tai cô, dịu dàng nói với cô: “Đừng nhìn, sau này chỉ được phép nhìn anh!”