Sau khi kiểm tra, không có chuyện gì lớn.
Bác sĩ nhìn Diệp Bạch, nghĩ ngợi một lúc vẫn quyết định nói thẳng: “Chuyện sinh hoạt vợ chồng không thể vượt quá giới hạn, thô bạo quá bên nữ cũng không thấy thoải mái đâu, mấy thằng đàn ông các cậu chỉ biết mỗi mình sướng, không thèm quan tâm đến sống chết của con gái nhà người ta! Còn nữa, không phải ai cũng hợp uống
thuốc tránh thai, đây rõ ràng là bị co thắt dạ dày, lúc cơn đau ập tới là có thế lấy mạng người ta luôn đấy.”
Diệp Bạch từ từ siết chặt nắm đấm, nhưng anh không phủ nhận.
Bác sĩ còn nói anh thêm mấy câu nữa, bảo anh đi nộp tiền lấy thuốc. Đến khi quay lại xe… Anh mang nước ấm đến cho Lục u, trông chừng cô uống thuốc, anh không đề cập đến Chương Bách Ngôn, chỉ nói: “Em sống một mình đúng không? Bị ốm cũng không có người chăm sóc.”
Anh nói rất uyến chuyển, nhưng Lục u hiểu rõ ý anh.
Diệp Bạch muốn ở bên cạnh cô.
Thế nhưng cô sao có thể đồng ý chuyện đó?
Cô nhẹ nhàng dựa vào lưng ghế sau xe, khép hờ mắt: “Lão Bạch, anh có biết tôi không thế. ”
Cô không thể sinh con nữa.
Diệp Bạch là con trai duy nhất trong nhà, nhà họ Diệp cần phải có người nối dõi tông đường, vốn dĩ cô không thể, cũng không dám ở bên anh.