Vậy mà Lục Thước vẫn cương quyết không chịu bỏ qua cho cô ấy, sát người lại cười khẽ: “Anh chỉ đang nói về váy cưới thôi mà, sao em lại đỏ mặt? Có phải nghĩtới một số chuyện không lành mạnh gì đó không?”
Lục Huân: Không thèm quan tâm tới anh!
Lục Thước lại bật cười, nhìn về phía Hoắc Tây trên sân khấu, anh ấy không khỏi bùi ngùi xúc động.
Cuối cùng cũng hạnh phúc!
Trương Sùng Quang nắm tay Hoắc Tây, cách một lớp mạng che mặt, cúi đầu hỏi: “Bây giờ anh có thể hôn em không?”
Bên dưới một mảnh ‘ôn ào.
Hoắc Tây không trả lời anh, cô nhẹ nhàng bắt lấy cánh tay anh, chậm rãi nghiêng người tới gần… Dáng người cô cao ráo, chỉ cần hơi kiễng chân lên là có thế chạm tới bờ môi của anh, đôi môi hai người chạm vào nhau qua một lớp mạng che mặt mỏng.
Dịu dàng vô cùng.
Hôn một lát, Trương Sùng Quang vẫn không nhịn được, vén mạng che mặt của cô lên, đôi môi mỏng đẹp đẽ phủ kín đôi môi cô, đồng thời kéo sát vòng eo của cô lại, để cô dán sát vào người mình, hôn một lúc lâu, anh mới dán sát vào tai cô, thì thầm nói nhỏ: “Trương Sùng Quang và Hoắc Tây, sẽ ở bên nhau trọn đời.”