Cô mở cửa ra, thẳng bước rời đi.
Trong dạ dày nóng cháy như thiêu như đốt, khó chịu vô cùng… Thế nhưng cô không kêu một tiếng đau đớn nào với anh, cũng không vì anh mà rơi lấy một giọt nước mắt. Bời vì anh cũng không quan tâm tới cô, không hề có chút tình cảm nào với cô cả, đêm hôm qua đối với anh mà nói chẳng qua chỉ mà một vết bút nhỏ bé không đáng kế trong vô số cuộc tình của anh mà thôi!
Lục u, nếu cô còn tiếp tục nhớ nhưng anh, thực sự vô cùng ti tiện!
Lục u rời đi, Chương Bách Ngôn chậm rãi ngồi xuống sô pha, sau một đêm chiến đấu kịch liệt, mặc dù anh đạt được sự thỏa mãn về thân thể, nhưng thực ra trong tâm hồn lại càng thêm trống rỗng.
Anh cằm hộp thuốc trên bàn trà lên, châm một điếu.
Làn khói xám mỏng mang uốn lượn bay lên, anh không khỏi nhớ lại những chuyện ướt át xảy ra đêm qua. Cô nhiệt tình như lửa, mà anh lại bị