Ngoài cửa là nhân viên phục vụ của khách sạn.
Thấy Chương Bách Ngôn ra mở cửa, nhân viên phục vụ cung kính nói: “Anh Chương, đây là thuốc anh mua mười phút trước, mời anh kiểm tra và nhận hàng.”
Chương Bách Ngôn nhận lấy túi giấy, mở ra quan sát một lúc, chắc chắn không có gì nhầm lẫn, liền cho thêm tiền tip.
Anh đóng cửa, xoay người lại, Lục u đã mặc lại chiếc váy dự tiệc mà cô mặc lúc đến, chiếc váy hơi nhăn nheo, hơn nữa cũng không phù hợp mặc lúc mới sáng sớm, cô cụp mắt, nói: “Tôi không cần anh phải chịu trách nhiệm, chuyện tối qua coi như chưa từng xảy ra.”
Nói xong, cô đi lướt qua anh định rời đi.
Thế nhưng chương Bách Ngôn lại đưa tay chặn cô lại, giọng anh rất trầm: “Đợi một chút.”
Lục u quay lại đối diện với anh.
Một khoảng im lặng trôi qua, anh lạnh nhạt lên tiếng: “Lục u, quan hệ giữ hai bên gia đình của chúng ta cô cũng hiểu rõ đúng chứ? Chuyện nam nữ hoan ái này thực sự rất bình thường, nhưng nếu thành quả tạo ra một đứa trẻ, câu chuyện có