Dưới ánh sáng u ám mịt mờ, làn da dưới lễ phục trở nên trơn mịn trong suốt, đẹp đến mê người.
Đúng mười hai giờ đêm, Chương Bách Ngôn bước tới.
Tiếng giày da lộp cộp trên sàn, Lục u đang ngái ngủ đột nhiên bừng tỉnh, cô trợn tròn mắt
nhìn người đàn ông trước mặt, mà anh thì đang nhìn cô từ trên cao xuống.
Cô nhận ra anh, Chương Bách Ngôn.
Là người cô thích!
Nhưng anh không thích cô, nên ánh mắt anh mới lạnh nhạt như vậy, mới không đế ý tới cô như vậy… Mới có thể lạnh lùng từ chối mỗi khi cô thố lộ…
Vì đã uổng say, Lục u đã quên chuyện mấy năm nay, cũng quên mất bọn họ từng yêu nhau.
Cô nhớ lại lúc mới gặp anh.
Cô to gan duỗi tay, ngón tay nhẹ nhàng lướt qua sổng mũi anh, thật thà nói: “Mọi người nói sống mũi anh cao, thứ kia chắc cũng rất lớn.”
“Cái gì?”
Chương Bách Ngôn mở miệng, anh cũng không biết tại sao mình lại đi nói chuyện với một con ma men nữa.
Anh chỉ cần gọi một cái thì Trương Sùng Quang sẽ lập tức phái người đến đón cô.
Nhưng mà, Lục U uống say không còn lạnh lùng như trước, cũng không lý trí như cách cô hay tỏ ra, trong mắt tất cả đều si mê đối với anh.