Tay cầm chăn của Lục u khựng lại, một lát sau cô mới mỉm cười: “Anh có thể lấy Từ Chiêm Nhu ra làm bia đỡ mà!”
Cô cảm thấy khó hiếu.
Trương Sùng Quang tuy mời Chương Bách Ngôn, thế mà không đưa thêm một tấm thiệp mời, dù gì cũng là đổi tác quan trọng không phải sao!
Cò nói xong liền kéo chăn lên, nhắm mắt chuẩn bị ngủ.
Bởi vì cô không định, cũng không muốn nói lời nào với Chương Bách Ngôn nữa, giữa bọn họ sớm đã kết thúc, không còn gì đáng nói, cồ cũng không muốn rước lấy phiền toái hay nghe anh châm chọc mỉa mai.
Lục u nhắm mắt.
Máy bay bắt đầu cất cánh, có chút rung lắc… Chương Bách Ngôn không thể đọc được nữa đành phải đặt quyến tạp chí xuống, lẳng lặng nhìn người bên cạnh.