Mà ở một góc đường, có một nghệ nhân lang thang đang đứng, có mái tóc dài và ăn mặc rất phong phanh.
Nhưng mà cây đàn vi-ô-lông trong tay anh ta, Trương Sùng Quang liếc nhìn một cái có thể biết được nó sáng loáng và đắt tiền, có thể thấy được giữ gìn rất tốt, giá cả lúc mua cũng rất đắt...
Khúc nhạc được kéo dịu dàng và đau thương.
Hẳn là đang tưởng niệm cho ai đó.
Trương Sùng Quang đứng bên cửa sổ, yên lặng nhìn một lát, người đi đường vội vàng qua lại nhưng không ai để lại tiền lẻ...Có lẽ là trời đang có tuyết nên
không có tâm tình nào để thưởng thức.
Một lát sau, anh nhìn về cửa phòng khám, nhẹ giọng nói với y tá: “Tôi đi xuống lầu, vợ tôi ra ngoài thì nói với cô ấy một tiếng.”
Y tá hơi khó hiểu, gật đầu.