Trương Sùng Quang mỉm cười: “Đúng vậy! Anh với cậu ta đã hợp tác trong vài hạng mục trăm tỷ rồi, anh kết hôn mời cậu ta đến tham gia không phải là một việc bình thường sao? Nếu anh không mời cậu ta đến thì mới có vẻ kỳ lạ.”
Hoắc Tây có chút buồn cười.
Một tay cô cầm vô lăng, một tay chống má, dung mạo xinh đẹp, cảnh đẹp ý vui không thể tả thành lời.
Cô cười khẽ: “Cậu chủ Trương Sùng Quang của chúng ta bình thường sẽ không nói nhiều như vậy. Trừ phi chột dạ.”
Trương Sùng Quang cúi đầu, ấn lên môi cô một nụ hôn.
Đúng là không có gì có thể lừa gạt được cô!
Anh tựa trán mình vào trán Hoắc Tây, giọng nói trầm thấp nhưng lại rất dịu dàng: “Em đi tìm bác sĩ tâm lý mà còn có thể học được mánh khóe đó? Còn dùng ở trên người anh, có đúng không?”