Trong phòng ngủ đổi diện ở hướng Đông.
Lục u đứng yên lặng nhìn pháo hoa bên ngoài, trong tay cô cầm một cái bùa bình an.
Nhiều năm trước, cô đã quỳ gối xin nó trong chùa.
Khi còn trẻ, cô vui vẻ khi có một sinh mệnh nhỏ, sau khi chia tay với Chương Bách Ngôn cô mới biết, nhưng mà lúc biết được thì đứa nhỏ cũng đã không còn.
Không đau lắm, chỉ là một mảnh máu thịt nhỏ tróc ra từ trong thân thể.
Đó là đứa con của cô và Chương Bách Ngôn.
Bác sĩ nói, thế chất đặc thù của cô sau khi trải qua lần sinh non ngoài ý muốn này, về sau có thế rất khó có con…Cho nên lúc gặp lại Chương Bách Ngôn, thật sự là một ý nghĩ gì cũng không có.
Chương Bách Ngôn đang ở độ tuổi tốt nhất của đàn ông, nhà họ chương từng xảy ra chuyện như vậy, việc chú trọng huyết mạch thế nào Lục u có thể tưởng tượng ra được…Có đôi khi, tình yêu không phải cứ thích là được.