Không khí xơ xác tiêu điều, hai người đứng đối diện trong gió, lúc lâu sau anh nhìn cô khẽ hỏi: “Trước khi chia tay, vì sao lại nảy sinh quan hệ với tôi?”
Không khí có chút tế nhị.
Gió lạnh thối loạn mái tóc của Lục u, che khuất đi gần một nửa khuôn mặt cô, cũng làm mê loạn mắt cô.
Cô cụp mắt, che lại sự ấm ướt trong mắt của mình, nhẹ giọng nói: “Có lẽ là vì không cam lòng đi, dù sao tôi cũng đã theo đuổi anh trong thời gian lâu như vậy, Chương Bách Ngôn… Lúc đó anh thật sự rất lạnh lùng.”
Cô tự chế nhạo mà cười, mà anh thì trừng mắt nhìn cô, cuối cùng lựa chọn rời đi.
Cửa xe Land Rover màu đen đóng sầm lại.
Sau đó xe lao đi.
Có lẽ vì chạy quá nhanh, lốp xe ma sát với mặt đường phát ra âm thanh chói tai…Chương Bách Ngôn lái xe, anh nhìn thấy Lục u trong kính chiếu hậu, thấy bóng dáng của cô dần nhỏ đi, dần cách xa hơn.