Ký xong, bà kéo con gái rời đi, Từ Chiêm Nhu cản lại: “Còn chưa thanh toán mà? Nếu không mang đủ, Tống Giám đốc Chương của chúng tôi có thể cho mượn.”
Loại trà xanh này, Hoắc Minh Châu rất ghét.
Bà nhìn Chương Bách Ngôn đằng sau Từ Chiêm Nhu, người trẻ tuổi kia không nói một lời, ánh mắt dán chặt lên Lục u, rõ ràng là yêu hận đan xen.
Hoắc Minh châu cười nhạt: “Không cần thanh toán, tôi sợ cô không làm chủ cho Tống Giám đốc Chương được.”
Nói xong, bà liền mang theo Lục u rời đi.
Khi hai người đi ngang qua chương Bách Ngôn, anh vô thức nắm lấy tay Lục U: “Cô thật sự muốn kết hôn với Diệp Bạch?”
“Không phải chuyện của anh.” Lục u rút tay ra, đi theo mẹ rời đi.
Sau khi họ đi, Từ chiêm Nhu lập tức tiến lên dò hỏi người hướng dẫn mua, quản lý cửa hàng đi tới, rất không vui nói: “Người vừa nãy là bà Lục, đừng nói một trong sáu vật phẩm chính của cửa hàng chúng tôi, mà cho dù gọi người đến dọn cả tiệm thành trống không người ta cũng mua được, tòa nhà này thuộc sở hữu của Lục Thị… Ngoài ra, đừng tự thêm đất diễn, cô Lục đang độc thân, người thực sự sắp kết hôn là cô con gái lớn nhà họ Hoắc, Hoắc Tây, cô có nghe nói đến chuyện của cô ấy và Tống Giám đốc Trương chưa? Chia chia ly ly cuối cùng lại tái hôn, họ đang chuẩn bị làm to đó!”