Tuy nhiên, bên cạnh Chương Bách Ngôn, còn có Từ Chiêm Nhu.
Cô ta còn cầm một chiếc túi giấy trong tay, trong đó là một chiếc áo sơ mi nam, quần dài… Và cà vạt.
Chương Bách Ngôn vừa mới đi họp, nhân viên lề tân vô tình làm đố cà phê, nên anh phải thay quần áo. Nhưng vào lúc này này, Từ Chiêm Nhu cầm quần áo trong tay, tạo thành ý vị sâu xa.
Hơn nữa, anh đang bực bội, cát bay vào trong cổ.
Một mảng đỏ tím, cực kỳ giống dấu hồn.
Lục u lặng lẽ nhìn họ, cô không hiểu, cô và Chương Bách Ngôn chia tay nhiều năm như vậy, sau khi gặp lại, anh và Từ Chiêm Nhu cũng không chỉ một lần ra vào có đôi, thậm chí còn nói bọn họ đã đính hôn, bây giờ anh lại chất vấn cô trước mặt hôn thê của mình, vậy nghĩa là gì?
Lục u nhìn bọn họ, bình tĩnh nói: “Đến tuối này thì nên kết hôn, không phải sao?”