Lục Thước vừa bực vừa buồn cười, vỗ lên mông cô.
“Nếu thật sự phá sản, anh chỉ chuyên tâm phục vụ em trên giường, cũng tận dụng tốt hơn làm việc này.”
Lục Huân đấm anh một cái.
Lục Thước quay đầu hỏi cô: “Vừa nãy khó chịu không? Là ai nói thoải mái muốn chết thế, còn nói lại làm tiếp sẽ chết.”
Lục Huân tức giận đến mức làm lơ anh, cô nằm sấp xuống giận dỗi.
Thang máy xuống lầu một, Lục Thước cõng cô ra bãi đổ xe, bầu trời đêm rải rác những bông tuyết mịn rơi, nhưng lòng anh lại dịu dàng hơn tuyết.
Mười năm, Tiếu Huân của anh vẫn là cô bé ngày xưa.
Khi bọn họ về đến biệt thự, chân trời đã nối lên màu trắng bạc của ánh mặt trời, Lục Thước sợ đánh thức người khác, anh lặng lẽ cõng Lục Huân lên lầu… Lục Huân nằm lên giường thì lập tức nhắm mắt ngủ.