“Hoắc Tây, anh nói nó rất xấu.”
Trương Sùng Quang muốn che mắt cô lại,
không cho cô xem, nhưng Hoắc Tây không chịu.
Cô bắt anh ngồi bên cạnh bồn tắm, lấy khăn lông nhúng nước, bắt đầu từ từ lau người cho anh… Từng chút từng chút, vô cùng cấn thận, vô cùng trân trọng, mỗi lần lau trái tim cô đều run rẩy, cô sợ anh đau.
“Không còn đau nữa đâu Hoắc Tây, không đau.” Anh cúi đầu nhẹ nhàng nói.
Hoắc Tây cúi người.
Cô hôn lên những vết sẹo rợn người đó, khi Trương Sùng Quang không nhìn thấy, cô khóc… Nhưng cô nhanh chóng thu nước mắt lại, tiếp tục lau cho anh.