Vì thế, Hoắc Minh cố ý đem đứa ba đứa trẻ đi.
Trong biệt thự, chỉ có Trương Sùng Quang
và Hoắc Tây, chăm sóc lẫn nhau.
Sau bữa tối hôm đó, Trương Sùng Quang xử lý một chút việc, rồi trở về phòng ngủ… Hoắc Tây tắm xong mặc áo choàng tắm gọi điện cho con, cô lười biếng dựa lên sô pha, một tay cầm khăn lông nhẹ nhàng lau tóc.
Dưới áo choàng tắm, đôi chân trắng như tuyết thẳng tắp, nửa kín nửa hở.
Yết hầu Trương Sùng Quang khẽ lên xuống, giọng nói chợt khàn khàn: “Đừng nói chuyện quá muộn.”
Hoắc Tây ngước mắt nhìn anh, sau đó nói với người trong điện thoại vài câu liền cúp máy: “Anh muốn lau người sao? Em giúp anh.”