Bác sĩ cảm thấy cơ thể Trương Sùng Quang không thích hợp để lấy máu, nhưng anh vẫn kiên trì: “Lấy 500… Tôi sẽ ổn thôi, bố tôi đang trên đường đến, ông ấy cũng có máu gấu trúc.”
Cùng huyết thống không thế truyền máu!
Trương Sùng Quang ôm lấy Hoắc Tây: “ông ấy là người nuôi dưỡng tôi, không phải bố ruột.”
Hai bác sĩ bàn bạc, cứu người quan trọng, vẫn nên lấy máu.
Rút máu quá nhanh, hai chân Trương Sùng Quang không ngừng run rẩy, nhưng anh vẫn nắm chặt ga giường… Trước mặt anh trống rỗng, anh nghĩ, cuối cùng cũng tìm thấy Hoắc Tây.
Bọn họ phải sống hạnh phúc bên nhau.
Cô từng nói, sau này không rời đi nữa, cô thực sự nghiêm túc.
Hoắc Tây, anh cũng nghiêm túc, từ giờ trở đi mỗi năm cây phong chuyến đỏ, chúng ta sẽ cùng ngắm…
Thế giới, rực trắng.
[Trương Sùng Quang, từ giờ trở đi đây sẽ là nhà của anh.]
[Trương Sùng Quang, mẹ em cũng là mẹ anh.]
[Trương Sùng Quang, anh đừng ra nước ngoài được không, anh không ra nước ngoài… Chúng ta có thể vĩnh viễn ở bên nhau, anh không vui sao?]