Anh chạm vào điện thoại Hoắc Tây, lại bò thêm một mét về trước, anh chạm phải ngón tay cô… Trong buốt lạnh còn có chút ấm áp, khi anh chạm vào mạch cô, anh sung sướng gần như bật khóc.
Hoắc Tây còn sống!
Nhưng, anh cũng chạm vào nền đất thấm ướt… Hoắc Tây chảy rất nhiều máu.
Có lẽ cô bị choáng.
Không thể nhìn rõ, Trương Sùng Quang từng chút khó khăn lấy enzym trong túi áo ra, lấy hai viên rồi sờ soạng đưa vào miệng Hoắc Tây, cô không nuốt xuống được, anh liền dùng thọc vào bên trong.
Cô ho dữ dội, sau đó mơ hồ tỉnh dậy, vô thức gọi một tiếng: “Trương Sùng Quang.”
“Anh đây! Hoắc Tây… Anh đây.”
Trương Sùng Quang chạm lên mặt cô, giọng nói run rấy: “Anh ở đây! Đừng nói gì, anh đưa em ra ngoài.”
Giọng nói Hoắc Táy yếu ớt: “Em không ra được.”