Trương Sùng Quang không thể ngủ tiếp.
Anh bật dậy, từ sau khi bị thương ở chân, anh chưa bao giờ nhanh như vậy, bởi chân sẽ đau, nhưng không biết có phải khi con người đạt đến giới hạn sẽ bứt phá thế lực không, lúc này anh không hề cảm thấy bất tiện, cũng không hề đau đớn.
Anh đeo thắt lưng rồi bước ra ngoài, nhanh chóng xuống lầu và bấm sổ cho trợ lý của Hoắc Tây.
Trợ lý mơ màng tỉnh dậy: “À, tôi không theo cô ấy đến thành phố T.”
Trương Sùng Quang vào gara, mở một chiếc xe ngồi vào, anh cầm điện thoại tạm dừng một chút: “Cô có tra được lịch trình hôm nay của cô ấy không?”
“Có có.”
Trợ lý lập tức kiểm tra, chưa đến một phút đã gửi cho Trương Sùng Quang: “Vào gần tối, luật sư Hoắc gọi điện và nói muốn đến nhà hát địa phương đế kiếm tra, nói là nơi đó có thể liên quan đến vụ án.”