Mồ hôi lạnh dần, trong xe tĩnh lặng, chỉ còn
tiếng thở nhẹ của nhau.
Trương Sùng Quang bình tĩnh lại một lát, nhấm nháp lại dư vị, sau đó cúi xuống nhẹ hỏi người phụ nữ trong lòng: “Anh mặc quần áo cho em nhé?”
Hoắc Táy cũng mệt đến nỗi không muốn nhúc nhích, nhưng cô cũng nghĩTiểu Hoắc Tinh cần phải được chăm lo, vì thế khẽ ừ một tiếng… Vừa cử động, mặt lại bị anh giữ lại, đặt xuống một nụ hôn trân trọng.
Cô không khỏi hôn lại anh.
Hôn nhau hồi lâu, giọng nói Trương Sùng Quang khàn khàn hỏi: “Em có sao không?”
Thật ra anh muốn hỏi cô, có cảm giác không, nhưng lại không thể thốt lên. Ngay cả vợ chồng quấn quýt nhất, cũng sẽ có nhiều lúc khó mở lòng, nhiều khi đó là chuyện chăn gối.